Vào khoảng năm 1973, khi còn là sinh viên quân y, chúng tôi ở nội trú trong trường Quân Y tại Sài Gòn.

Quân Y Viện Trần Ngọc Minh ở ngay bên cạnh trường Quân Y, chỉ cách một hàng rào. Một đêm khuya vắng, không biết sao không ngủ được, tôi đi bộ quanh sân trường. Trời tối đen và im lặng, tôi chợt nghe thấy tiếng người vọng sang từ bên kia hàng rào của quân y viện.

Tôi nghĩ có thể  là tiếng của thương bệnh binh bị đau vì bị thương hay bệnh tật. Nhưng tiếng người này nghe rất lạ, nửa như tiếng khóc, nửa như tiếng hát. Tôi lạnh người, không dám nghe nữa và trở về phòng ngủ ngay.

Sau đó, thỉnh thoảng tôi nhớ lại cái cảm giác nghe một tiếng hát trong đêm khuya vắng. Vì ám ảnh bởi cảm xúc mạnh đó, khoảng 20 năm sau, bài hát Tiếng Hát Liêu Trai ra đời.

Năm 1993, khi ra mắt CD Đưa Người Về Phương Đông, tôi có hát bài Tiếng Hát Liêu Trai do Vũ Tuấn Đức đệm dương cầm:

Lúc đó tôi viết nhưng chưa có thấy hài lòng vì không thấy nhạc có gì đặc biệt lắm.
Tôi chưa bao giờ phổ biến bản nhạc nữa, chưa bao giờ nhờ ai hát và cứ định một ngày nào đó sẽ viết lại.

Gần đây, về hưu nên có thì giờ, tôi tìm lại những bản nhạc đang viết dở để viết lại và chợt tìm thấy bản Tiếng Hát Liêu Trai.

Tháng 10 năm 2019, tôi đem bản nhạc ra viết lại theo thể điệu blues. Mời bạn nghe tiếng hát Bảo Yến:

Phạm Anh Dũng

Content Protection by DMCA.com

Leave a comment

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.